Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu




Vậy anh em tôi là ai? Là người cha, người me, người anh, chị, em. Là những người mà tôi va chạm và tiếp xúc mọi ngày trong cuộc sống. Là những người mà tôi thích, tôi ưa cũng như những người tôi không ưa, không thích. Tất cả họ cần được tôi rửa chân bằng những nụ cười tha thứ, bằng thái độ chấp nhận, bằng của chỉ hòa nhã, bằng những đối xử công bằng, tôn trọng, và yêu kính như tôi yêu mến, và tôn kính chính Thiên Chúa.

Chúa đã rửa chân chúng ta. Đến lượt chúng ta cũng phải rửa chân cho anh chị em mình, nếu như chúng ta muốn tham dự phần với Chúa trong Phục Sinh vinh quang.
THỨ SÁU TUẦN THÁNH
Suy niệm Tin Mừng Ga 18,1-19,42


    
ĐỔ GIỌT MÁU CÙNG NƯỚC CUỐI CÙNG
Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Phụng vụ luôn dành trình thuật thương khó của Gio-an cho ngày Thứ Sáu Tuần Thánh vì bài này có một số chi tiết khác với ba Phúc âm Nhất lãm. Tuy nhiên sự khác biệt lớn hơn hết có lẽ chính là giọng văn và tình cảm của một nhân chứng đã tận mắt chứng kiến biến cố trọng đại này. Gio-an đã công khai tuyên bố: Người đã xem thấy việc này đã làm chứng, và lời chứng của người ấy xác thực; và người ấy biết mình nói sự thật để cho cả anh em nữa cũng tin”.

Tất cả các chi tiết Gio-an mô tả trong bài thương khó của ông đều rất cụ thể và sống động; chẳng hạn như chi tiết Tôi khát!”. Được chính mình kinh nghiệm giờ hấp hối, tôi thấy điều này thật cụ thể: cơn khát của một người sắp chết thật khủng khiếp. Nói gì thì nói, trong cơn khát cháy họng, hầu như cả mạng sống của của một người lệ thuộc vào vài giọt nước… Cụ thể và xác thực biết bao!

Nhưng trong số các chi tiết ông ghi nhận về cuộc thương khó, Gio-an đặc biệt quan tâm tới: một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra”. Gio-an khẳng định chính mắt mình đã chứng kiến cảnh tượng này, vì đó là biến cố hầu như đã thay đổi cuộc sống của ông. Đó cũng là cốt lõi của sứ điệp mà ông đã dành trọn phần còn lại của đời sống mình để loan truyền: Điều chúng tôi đã nghe, điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, và tay chúng tôi đã chạm đến… chúng tôi loan báo cho cả anh em nữa. (1Ga 1,1.3) Phần chúng tôi, chúng tôi đã chiêm ngưỡng và làm chứng rằng: Chúa Cha đã sai Con của Người đến làm Đấng cứu độ thế gian. (1Ga 4,14)

Để trả lời vấn nạn sự cứu độ đó là như thế nào? Gio-an khẳng định: thưa, đó là một tình yêu dâng hiến trọn vẹn, yêu tới giọt máu cuối cùng, yêu bằng cả mạng sống mình. Và đối tượng của tình yêu đó là ai? Là một người đáng yêu, người tốt lành, cao thượng chăng? Thưa, không! Gioan tiếp tục: Thiên Chúa là tình yêu. Tình yêu của Thiên Chúa được biểu lộ như thế này: Thiên Chúa đã sai Con Một của Người đến thế gian để nhờ Con Một của Người mà chúng ta được sống. Tình yêu cốt ở điều này: không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính người đã yêu thương chúng ta, và sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta. (1Ga 4,8-10) Nếu Gio-an đã từng được mệnh danh là Tông đồ tình yêu, thì chính là vì ông đã tận mắt chứng kiến cảnh tình yêu đó được biểu lộ cách huy hoàng và triệt để nhất trên thập giá, trong việc đổ tới giọt máu cùng nước cuối cùng.

Phao-lô đã không có dịp được chiêm ngắm thập giá trực tiếp như Gioan, nhưng tất cả những gì Phao-lô biết được về đức Ki-tô Giê-su, lại chính là đức Giê-su Thập Giá, mà ngài khảng định là tôi không biết một đức Ki-tô nào khác”. Nhìn lên thập giá, Phao-lô đã nhận ra: “Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hang với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự. (Pl 2,6-8) Riêng với bản thân, Phao-lô đã cảm nghiệm cách thâm sâu: “tôi đặt niềm tin vào đức Giê-su Ki-tô, Đấng yêu thương tôi và phó nộp mình cho tôi, ngay cả khi tôi phản nghịch cùng Ngài”.

Nếu thế thì tôi, trong tư cách một linh mục, tôi nhận thấy gì nơi Thập giá? Hơn cả Gio-an chiêm ngắm, hàng ngày tôi cử hành Thánh lễ. Mỗi khi uống cạn chén Máu Thánh, tôi có thực sự chạm vào máu và nước từ cạnh sườn đức Giê-su chảy ra, để nhận ra tình yêu tột cùng của Thiên Chúa dành cho tôi? Đối với tôi thập giá mang ý nghĩa sống còn, hay chỉ là một biểu tượng chung chung? Tôi có còn mơ ước một đức Ki-tô nào khác, một Giê-su làm phép lạ, một Giê-su ban ân huệ này khác,  hay một Giê-su thông thái giảng dạy, hơn là một Giê-su chịu đóng đinh? Tôi sẽ chưa phải là linh mục của đức Ki-tô, nếu tôi chưa chịu đóng đinh, chịu hiến mình… tới giọt máu cuối cùng. Được gọi là Linh Mục của đức Ki-tô và hàng ngày cử hành Thánh Lễ, thực tế tôi đang là gì?

Lạy Đấng chịu đóng đinh và phó nộp cả mạng sống mình cho con, xin làm cho con được, như Gio-an, tựa đầu vào con tim đầy yêu thương, để rồi nhận ra con tim đó đã cạn kiệt tới giọt máu cuối cùng vì yêu thương con. Con cảm tạ Chúa vì hồng ân linh mục con đã được trao ban, trước hết là vì lợi ích của chính con: được diễm phúc cử hành hiến tế Thập Giá mỗi ngày. Xin cho con có được con mắt vả quả tin của Gio-an. Xin soi sáng và củng cố con để có được niềm xác tín và nhận thức của Phao-lô. Nhờ thế Thập giá, phải, chính thập giá, sẽ trở thành gia sản và vinh quang lớn nhất của đời con. Amen

Lm Gioan Nguyễn Văn Ty SDB



TRÁI TIM HOÀN HẢO

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào trám thay thế. Chàng trai cười nói:

·        Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.
·        Mỗi vết sẹo trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè . . . Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu của họ  để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại cho lại cho họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái của tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chời đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình vào trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết: vì tình yêu từ trái tim của cụ đã chảy trong tim anh .. .

Có một trái tim đã bị đâm thâu đến nỗi không còn khả năng giữ lại một giọt máu để nuôi dưỡng sự sống cho mình. Trái tim đó đã tan nát bởi tình yêu với nhân loại. Nhưng, chính từ trái tim đó, một mạch nước đã tuôn trào khắp nhân gian. Mùa xuân của yêu thương đã nở rộ khắp gian trần. Một mùa xuân cứu rỗi đã trổ sinh hoa tin yêu – hy vọng cho những tâm hồn thiện chí đang đan dệt hạnh phúc trong chính cuộc đời hiến dâng và phục vụ anh em.

Vâng, Chúa Giê-su Ngài đã yêu thương chúng ta đến nỗi bằng lòng chịu chết và chết trên thập tự giá. Tình yêu của Ngài cao đẹp bởi sự dâng hiến đến quên cả tình mạng vì người mình yêu. Vì “không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu thí mạng sống mình vì người mình yêu”. Cuộc đời Ngài dành cho con người, tận hiến và hy sinh cho hạnh phúc con người. Thế nên, tình yêu của Ngài đã trở thành khuôn mẫu cho mọi tình yêu trên trái đất.

Thứ sáu tuần thánh mời gọi chúng ta chiêm ngắm một tình yêu dâng hiến trọn vẹn cho người mình yêu. Chiêm ngắm một trái tim đã tuôn trào đến giọt máu cuối cùng để rửa sạch tội lỗi nhân gian. Chiêm ngắm một trái tim đã chịu tan nát để đưa muôn người trở về giao hoà cùng Thiên Chúa. Đây là trái tim đẹp bởi sự cho đi, cho đi tình yêu phục vụ, tình yêu hiến dâng đến hơi thở cuối cùng cho người mình yêu.

Nguyện xin Chúa là tình yêu, giúp chúng ta biết sống tình yêu đó cho tha nhân. Xin cho chúng ta biết hoạ lại chân dung tình yêu đó giữa thế giới khô cằn tình người và dửng dưng với nỗi đau của đồng loại. Xin cho chúng ta biết thông phần đau khổ với Chúa để sinh ơn cứu độ cho trần gian. Amen

 

THỨ NĂM TUẦN THÁNH


Lạy Chúa Giê-su khiêm hạ vì yêu thương, xin cho con biết để cho mình được Chúa rửa chân mỗi khi cử hành Thánh Lễ, để con cũng được ‘chung phần với’ tình yêu đến cùng của Thập Giá. Xin cho con, trước khi dám ‘cùng chết với Chúa’, biết khiêm tốn chấp nhận để Chúa chết và tự hủy cho con. Amen

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

SUY NIEM LOI CHUA: PHEP RUA CUA THAY GIESU

Mt. 3,13-17 : “Không sao, vì chúng ta cần chu toàn bổn phận như thế”.
Và bấy giờ ông Gioan chiều ý Người.
Chúa Giêsu chịu phép rửa, rồi bước lên khỏi nước”

Lời cầu nguyện:
  • Thánh Thể chính là “Mầu Nhiệm Tình Yêu Thiên Chúa Hiện Diện”.
  • Chúa mãi mãi vẫn là Đấng tín thành và yêu thương chúng con.
  • Xin cho chúng con luôn biết chạy đến với Thánh Thể Chúa để kín múc nguồn tình yêu bao la và sức sống vô biên của Chúa
  • Mừng lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa là dịp để mỗi người chúng ta tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban cho chúng ta được làm con cái Chúa qua bí tích rửa tội. Có thể nói, chính Chúa Kytô đã đi vào dòng sông Giođan để thánh hiến dòng sông,   thánh hiến nguồn suối mát hầu đem đến cho chúng ta sự sống trường sinh. Sông Giođan thật có phúc vì được Thiên Chúa ghé thăm, chúc lành và thánh hoá. Ước gì mỗi Kytô hữu cũng sẽ trở nên những dòng sông Giođan để đem ơn Chúa, đem nguồn suối hoan lạc của tình yêu Thiên Chúa thấm đẫm thế giới này.
  • chính khi chúng ta vừa đặt chân xuống dòng nước để tìm lên ngọn nguồn, thì Đức Giêsu, dòng nước cứu độ ấy đã ôm chầm lấy chân chúng ta. Ôi, kỳ diệu thay, tình yêu thương và lòng thương xót từ ái của Thiên Chúa.
    Mỗi lần tham dự Thánh Lễ là mỗi lần chúng ta được diện kiến thánh nhan Ngài, Ngài sẽ đến với chúng ta; với lòng sạch tội, chúng ta đón nhận Ngài, và lòng bên lòng, Ngài lại sẽ thì thầm… thỏ thẻ với linh hồn, “Đừng sợ, bạn ơi, tôi đang đứng bên cạnh bạn! Bạn là con yêu dấu của Chúa Cha!”.

5 phutloi Chua moi ngay

click vao de mo link
http://betrenthuongcap.net/modules.php?name=Files&go=view_file&lid=419

Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Ai nấy được no nê ( Thứ ba sau Lễ Hiển Linh)


Phép toán đúng hay sai...?

5 cái bánh và 2 con cá =5000...!

 Suy nim:
Trên thế giới hiện nay có gần một tỷ người đói ăn,
Và nhiều nơi ở châu Phi vẫn có bao trẻ thơ chết đói.
Có người coi tôn giáo là duy tâm, sống lơ lửng với những ý tưởng đẹp,
và loay hoay với chuyện cứu rỗi linh hồn.
Nhưng Thiên Chúa ta gặp trong Kinh Thánh
lại là một Thiên Chúa để ý đến cái đói của thân xác con người.
Thiên Chúa ấy đã cung ứng manna, thịt chim cút và nước uống
cho dân Người trong cuộc hành trình tiến về Đất hứa,
mà Đất hứa này là vùng phì nhiêu, nơi chảy sữa và mật.
Thiên Chúa ấy được coi là người mục tử
dẫn chiên đến đồng cỏ xanh tươi, đến suối nước trong lành.
Đức Giêsu cũng chẳng làm khác với Cha của Ngài.
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ngài tỏ mình ra như người mục tử.
Khi thấy đoàn dân bơ vơ như bầy chiên không người chăn dắt,
Ngài qui tụ họ lại bằng cách dạy dỗ họ nhiều điều.
Nhưng khi chiều xuống, Ngài cũng biết họ cần ăn.
Lo cho chiên được no là nhiệm vụ của người mục tử.
Đức Giêsu đã muốn các môn đệ cộng tác trong việc nuôi ăn này:
“Chính anh em hãy cho họ ăn !”
Với tất cả những gì môn đệ có, vỏn vẹn năm chiếc bánh và hai con cá,
năm ngàn người đã được ăn no và còn dư mười hai thúng đầy.
Chiều hôm đó, cỏ như xanh hơn vì lòng người vui rộn rã.
Qua phép lạ lớn này, Đức Giêsu tỏ mình ra cho đám đông dân chúng.
Đây là phép lạ của sự bẻ ra và được nhân lên.
Chẳng phải Thầy Giêsu mới là người bẻ ra và trao đi cho các môn đệ.
Chính các môn đệ cũng đã làm như thế cho đoàn dân.
Bẻ ra và trao đi là điều kiện để giải quyết nạn đói của thế giới hôm nay.
Chỉ có thể xóa nạn đói nghèo bằng sẻ chia và liên đới.
Đừng sợ nếu bạn chỉ có ít cá và bánh, ít thời giờ, tiền bạc, khả năng.
Hãy trao vào tay Chúa tất cả những gì bạn có và để Người định liệu.

"Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!"

Thứ Tư sau Lễ Hiển Linh 
Biết bao lần ta gặp gió ngược trong đời,
nỗ lực nhiều nhưng tiến tới chẳng bao nhiêu.
Nhưng kinh nghiệm một mình với gió ngược
mà không có Thầy ở bên

cũng là một kinh nghiệm đáng quý.



Xin Nhấn vào đây để nghe Bài Giảng hoặc tải xuống
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:

- Chúng ta sợ hãi nhiều thứ và chưa có bình an, vì chúng ta chưa sở hữu và chưa tin tưởng hòan tòan nơi tình yêu của Thiên Chúa.
- Để có được tình yêu Thiên Chúa, chúng ta phải tin tưởng hòan tòan nơi Đức Kitô và giữ các giới răn của Ngài, nhất là giới luật yêu thương.
- Sợ hãi là khuynh hướng tự nhiên của con người; nhưng tình yêu Thiên Chúa sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi sợ hãi trong cuộc đời, để có thể sống bình an và đạt được ý nghĩa của cuộc sống.

TÌNH CHÚA - TÌNH NGƯỜI

Xem hình

Là người công giáo, chúng ta thường ước mong xây dựng cho đời mình điều gì đó có giá trị bền vững, điều gì đó còn có thể tồn tại khi mà chính chúng ta đã đi qua thế giới này, điều gì đó có thể trở thành lời trả lẽ của chúng ta trước mặt Chúa. Chúa đặt chúng ta vào giữa cuộc đời, cho chúng ta chứng kiến bao cảnh đời khác nhau. Đó là cơ hội để cho tình người trong chúng ta được sống động, để ánh mắt chúng ta học quan sát và thương cảm, để đôi tay chúng ta học chia sẻ và trao ban, để con tim chúng ta học rung động và yêu mến. Mọi sự sẽ qua đi, nhưng những điều chúng ta xây dựng trên nền tảng của tình người sẽ còn mãi. Thân xác con người sẽ qua đi, nhưng tình nghĩa con người sẽ đọng lại...
TÌNH CHÚA - TÌNH NGƯỜI
 
                                                                                                                 
 
 
Với dụ ngôn “ông nhà giàu và anh La-za-rô nghèo khó”, thánh sử Luca đặt trước mắt chúng ta một khung cảnh rất thực tế, hay gặp trong đời sống thường ngày, đó là khoảng cách giữa giàu và nghèo trong xã hội con người. Điều kỳ lạ là luôn có những người thừa mứa dư dật sống trên phủ phê của cải, mà ngay bên cạnh đó, luôn có những người nghèo khó túng quẫn. Những thừa mứa của người này lắm khi là điều không thể với tới đối với người kia.
 
Đức Giêsu đẩy dụ ngôn đi đến khúc kết như một sự lật ngược những trật tự của trần gian. Kẻ đói nghèo được vào trong Nước Thiên Chúa, còn người giàu có thì chìm xuống dưới địa ngục đọa đày. Dụ ngôn cho chúng ta một bài học đắt giá về việc làm người.
 
Cuộc sống hàng ngày bày ra trước mắt chúng ta bao là cơ hội để học làm người, để sống như một con người. Thiên Chúa là Đấng công bằng vô cùng. Ngài cho mỗi người một cuộc đời. Dù nghèo hay giàu, dù sang hay hèn, điều quan trọng là mỗi người đều có một cuộc đời để làm người. Điều đáng nói là chúng ta sống cuộc đời mình như thế nào, chúng ta có thực sự trân trọng và sống trọn vẹn cuộc đời của mình trong tình nghĩa của một con người chăng?…
 
Là người công giáo, chúng ta thường ước mong xây dựng cho đời mình điều gì đó có giá trị bền vững, điều gì đó còn có thể tồn tại khi mà chính chúng ta đã đi qua thế giới này, điều gì đó có thể trở thành lời trả lẽ của chúng ta trước mặt Chúa. Chúa đặt chúng ta vào giữa cuộc đời, cho chúng ta chứng kiến bao cảnh đời khác nhau. Đó là cơ hội để cho tình người trong chúng ta được sống động, để ánh mắt chúng ta học quan sát và thương cảm, để đôi tay chúng ta học chia sẻ và trao ban, để con tim chúng ta học rung động và yêu mến. Mọi sự sẽ qua đi, nhưng những điều chúng ta xây dựng trên nền tảng của tình người sẽ còn mãi. Thân xác con người sẽ qua đi, nhưng tình nghĩa con người sẽ đọng lại.
 
Ai không biết cách sử dụng hiệu quả những ân huệ trước mắt mà Thiên Chúa ban cho mình, thì những dấu lạ cả thể, những sự lớn lao lạ lùng, những ý tưởng hay đẹp cao siêu.. cũng sẽ chẳng đem lại lợi ích gì cho người ấy. Nếu chúng ta không chủ động nối lại những khoảng cách và hàn gắn những rạn vỡ do con người tạo ra, sớm hay muộn, chính chúng ta sẽ phải rơi vào những lỗ hỗng ấy. Nếu chúng ta đã chưa từng một lần đưa tay ra với những người cần sự giúp đỡ của chúng ta, quả thật chúng ta đang dìm chết tình người trong tim mình. Nếu chúng ta mãi quen với lối sống thờ ơ ích kỷ, quả thật chúng ta đang để mất điều gì đó thật sự quý giá. Có những điều khi đã bị đánh mất và qua đi thì không bao giờ có thể cứu vãn được. Khi thời gian sống và thời hạn làm người đã hết, chúng ta chẳng còn có thể thay đổi được gì trong định mệnh cuộc đời mình… Chúng ta cùng cầu nguyện. Xin cho mỗi người chúng ta biết sống và làm triển nở những giá trị cao đẹp của tình người, tình Chúa.
 

Thứ Ba, 28 tháng 12, 2010

Thứ 5 Bát nhật Giáng Sinh


Con Thiên Chúa cũng phải chăm chỉ học làm người,
qua tha nhân và kinh nghiệm,
qua lao động và thách đố trong cuộc sống.

Ngài chia sẻ phận người long đong của chúng ta,
nên Ngài hiểu gánh nặng của phận người.
Xin được học nơi Nadarét về chia sẻ và phục vụ,
về tha thứ và yêu thương.




Lời Chúa: Lc 2, 36-40 
36 Lại cũng có một nữ ngôn sứ tên là An-na, con ông Pơ-nu-ên, thuộc chi tộc A-se. Bà đã nhiều tuổi lắm. Từ khi xuất giá, bà đã sống với chồng được bảy năm,37 rồi ở goá, đến nay đã tám mươi tư tuổi. Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, sớm hôm thờ phượng Thiên Chúa.38 Cũng vào lúc ấy, bà tiến lại gần bên, cảm tạ Thiên Chúa, và nói về Hài Nhi cho hết những ai đang mong chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giê-ru-sa-lem.
39 Khi hai ông bà đã làm xong mọi việc như Luật Chúa truyền, thì trở về nơi cư ngụ là thành Na-da-rét, miền Ga-li-lê.40 Còn Hài Nhi ngày càng lớn lên, thêm vững mạnh, đầy khôn ngoan, và hằng được ân nghĩa cùng Thiên Chúa.

Suy nim: 
Khi viết sách Tin Mừng, thánh Luca thích nêu bật vai trò của phụ nữ,
vì trong xã hội Ítraen thời xưa, việc lãnh đạo chủ yếu do đàn ông.
Luca hay đặt sóng đôi những câu chuyện về các nhân vật nam và nữ.
Sau trình thuật sứ thần Gabrien truyền tin cho ông Dacaria,
thì đến trình thuật sứ thần truyền tin cho Đức Mẹ.
Sau sự xuất hiện của ông già Simêon nói tiên tri về Hài Nhi,
thì bà Anna cũng được giới thiệu minh nhiên như một nữ ngôn sứ.
Làm ngôn sứ đâu phải là đặc quyền dành cho phái nam!
Khuôn mặt của Simêon và Anna có những nét giống nhau.
Cả hai đều là những người tuổi cao và đạo hạnh.
Đời sống của họ gắn bó với Đền thờ.
Riêng cuộc đời của cụ bà Anna thì thật đáng phục.
Cụ xuất giá được bảy năm thì ở góa, nay cụ đã tám mươi tư.
Giả như cụ lấy chồng vào năm mười lăm tuổi,
thì hẳn cụ đã sống trong cảnh góa bụa hơn sáu mươi năm.
Một thời gian dài không có chỗ dựa vững chắc của người chồng.
Nhưng cụ Anna lại tìm thấy một chỗ dựa khác, vững hơn.
Đó là Thiên Chúa mà cụ đêm ngày thờ phượng (c. 37).
Đó là Đền thờ mà cụ coi như nhà của mình.
Đời sống của một góa phụ trẻ, lúc mới ngoài hai mươi, thật không dễ.
Ăn chay cầu nguyện là cách để cụ làm chủ bản thân và thắng cám dỗ.
Simêon và Anna đều là những người cao tuổi đã và đang chờ.
Họ sống để chờ những lời Chúa hứa được thành tựu,
sống để chờ ngày Thiên Chúa cứu chuộc Giêrusalem (c. 38).
Anna có biết hôm nay nỗi đợi chờ của cụ được đáp ứng không?
Với trực giác của một ngôn sứ, cụ nhận ra ngay vị Cứu tinh bé nhỏ
đang được bồng ẵm trên tay của đôi vợ chồng nghèo.
Như xuất thần, cụ nói về Hài Nhi cho những người chung quanh.
Không phải chờ nữa, vì ơn cứu chuộc mong mỏi từ lâu nay đã đến.
Thiên Chúa đã giữ trọn lời hứa của Ngài.
Chúng ta đang mừng Lễ Giáng sinh, mừng Con Thiên Chúa làm người.
Chúng ta có ít thời gian để suy niệm về thời gian của Ngài ở Nadarét.
Hơn ba mươi năm để Hài Nhi từ từ lớn lên, trở nên người trưởng thành.
Làm người là chấp nhận lớn lên mỗi ngày một chút về mọi mặt.
Thân xác của cậu Giêsu trở nên mạnh mẽ, trí tuệ cậu đầy khôn ngoan,
và về mặt tâm linh, ân lộc của Thiên Chúa ở trên cậu (c. 40).
Hài Nhi Giêsu đã lớn lên một cách quân bình
để thành Thầy Giêsu đi rao giảng vào lúc ngoài ba mươi.
Con Thiên Chúa cũng phải chăm chỉ học làm người,
qua tha nhân và kinh nghiệm, qua lao động và thách đố trong cuộc sống.
Ngài chia sẻ phận người long đong của chúng ta,
nên Ngài hiểu gánh nặng của phận người.
Xin được học nơi Nadarét về chia sẻ và phục vụ, về tha thứ và yêu thương.
Xin được trở nên người có khả năng dám sống và chết cho người khác.
Cầu nguyn: 
Lạy Chúa,xin cho con luôn vui tươi.
dù có phải lo âu và thống khổ,
xin cho con đừng bao giờ khép lại với chính mình;
nhưng biết nghĩ đến những người quanh con,
những người - cũng như con -
đang cần một người bạn.

Nếu như con nên yếu đuối,
thì xin cho con biết yêu thương và sáng suốt hơn,
thông cảm và nhân từ hơn.

Nếu bàn tay con run rẩy,
thì xin giúp con luôn biết mở ra và cho đi.
Khi lâm tử,
xin cho con biết đón nhận khổ đau và bệnh tật
như một lời kinh.

Ước chi con sẽ chết trong khiêm hạ và tín thác,
như một lời xin vâng cuối cùng.
Và con về nhà Chúa,
để dự tiệc yêu thương muôn đời. Amen.

Khóc thương con mình (28.12.2010 - Lễ Các Thánh Anh hài)

Khóc thương con mình (28.12.2010 - Lễ Các Thánh Anh hài)

Print

Ai sẽ bảo vệ những trẻ em hôm nay khỏi bao tấn công của cái xấu?
Ai sẽ làm gương sáng để các em còn hy vọng?
Vẫn có những tiếng khóc của các bà mẹ, vì con bị giựt khỏi tay mình.
Lễ Giáng Sinh và lễ các Thánh Anh Hài là lễ của trẻ thơ.
Chăm sóc cho trẻ thơ hiện tại là cách xây dựng tốt nhất cho tương lai.
Xin Chúa cho chúng ta dám làm một điều gì đó cho các em.


Lời Chúa: Mt 2, 13-18
13 Khi các nhà chiêm tinh đã ra về, thì sứ thần Chúa hiện ra báo mộng cho ông Giu-se rằng: "Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập, và cứ ở đó cho đến khi tôi báo lại, vì vua Hê-rô-đê sắp tìm giết Hài Nhi đấy! "14 Ông Giu-se liền trỗi dậy, và đang đêm, đưa Hài Nhi và mẹ Người trốn sang Ai-cập.15 Ông ở đó cho đến khi vua Hê-rô-đê băng hà, để ứng nghiệm lời Chúa phán xưa qua miệng ngôn sứ: Ta đã gọi con Ta ra khỏi Ai-cập.
16 Bấy giờ vua Hê-rô-đê thấy mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa, thì đùng đùng nổi giận, nên sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bê-lem và toàn vùng lân cận, từ hai tuổi trở xuống, tính theo ngày tháng ông đã hỏi cặn kẽ các nhà chiêm tinh.17 Thế là ứng nghiệm lời ngôn sứ Giê-rê-mi-a:18 "Ở Ra-ma, vẳng nghe tiếng khóc than rền rĩ: tiếng bà Ra-khen khóc thương con mình và không chịu để cho người ta an ủi, vì chúng không còn nữa.

Suy niệm:
Trong tuần Bát Nhật Giáng Sinh, một thời gian rất vui,
chúng ta cũng nhớ đến cái chết của các Thánh Anh Hài.
Không rõ đã có bao nhiêu trẻ thơ bị giết bởi vua Hêrôđê Cả.
Vị vua này điên cuồng bảo vệ ngôi báu nên đã giết nhiều người,
trong số đó có người vợ Do Thái và ba con trai của ông.
Đối với ông, việc sát hại trẻ thơ ở Belem chỉ là chuyện nhỏ.
Trước khi giết các bé trai ở Belem, vua đã muốn giết Hài Nhi Giêsu.
Nhưng Thiên Chúa có cách bảo vệ cho Con của Ngài.
Giuse vẫn là người đứng mũi chịu sào trong cơn nguy khó.
Sứ thần báo mộng cho ông, để ông đưa Hài Nhi và Mẹ trốn qua Ai Cập.
Khi được báo, ông đã trỗi dậy giữa đêm khuya và lên đường.
Cuộc trốn chạy vội vã trong đêm với những lo sợ, thiếu thốn, vất vả.
Ngay từ khi chào đời, Đức Giêsu đã bị đe dọa, phải sống xa quê nhà.
Đấng đem đến ơn cứu độ lại cần được cứu.
Đau khổ và thập giá đã có mặt ngay từ khi Vầng Dương ló rạng.
Biết Hài Nhi Giêsu đã trốn thoát, vua Hêrôđê nổi cơn thịnh nộ,
vì thấy mình bị mắc lừa bởi các nhà Đạo sĩ.
Ông bực tức ra lệnh giết các bé trai dưới hai tuổi ở Belem.
Tiếng khóc của trẻ thơ và của các bà mẹ vang lên như oán than.
Có ai còn nghe tiếng hát cao vút của các thiên thần? 
Cái chết của Các Thánh Anh Hài là cái chết đặc biệt,
cái chết của những nạn nhân bé bỏng, vô tội, chưa có ý thức và tự do.
Cái chết của những người chưa biết nói, chưa có lòng tin vào Giêsu.
Nhưng đây là cái chết vì Đức Giêsu, nên thực sự là cái chết tử đạo.
Có bao nhiêu cái chết như thế trên thế giới mỗi ngày.
Cái chết không tự nguyện, không tiếng nói phản kháng.
Cái chết làm bằng chứng về một giá trị quan trọng bị chối bỏ.
Cái chết ấy có thể đưa người ta về với Giêsu.
Thế giới hôm nay vẫn có bao trẻ thơ chết vì bị giết.
Có những trẻ thơ chết trong lòng mẹ,
chết vì nghèo đói, vì chiến tranh, vì bệnh tật.
Có những trẻ em phải nghỉ học để đi làm, bị bóc lột bởi chủ nhân.
Có những em bị lạm dụng, bị bỏ rơi, tuổi thơ bị cướp mất.
Nơi những em này, ta thấy hình bóng của Các Thánh Anh Hài,
và thấy cả khuôn mặt của Hài Nhi Giêsu ngây thơ.
Xúc phạm đến trẻ thơ là xúc phạm đến chính Thiên Chúa.
Thánh Giuse và Mẹ Maria đã bảo vệ Hài Nhi Giêsu an toàn tại Ai Cập.
Ai sẽ bảo vệ những trẻ em hôm nay khỏi bao tấn công của cái xấu?
Ai sẽ làm gương sáng để các em còn hy vọng?
Vẫn có những tiếng khóc của các bà mẹ, vì con bị giựt khỏi tay mình.
Lễ Giáng Sinh và lễ các Thánh Anh Hài là lễ của trẻ thơ.
Chăm sóc cho trẻ thơ hiện tại là cách xây dựng tốt nhất cho tương lai.
Xin Chúa cho chúng ta dám làm một điều gì đó cho các em.

Chua Nhat Giang Sinh

<><>
<>
<><>
Lời Chúa bằng hình ảnh

Thánh Gioan Tông đồ,

Ông đã thấy và đã tin (27.12.2010 – Thánh Gioan Tông đồ, tác giả sách Tin Mừng)
 Tôi đã không làm chứng bằng cái chết như anh Phêrô,
nhưng tôi làm chứng bằng lời tôi viết.
Dù ai có nói gì về tôi,
có ca ngợi về sự biến đổi kỳ diệu nơi tôi,

từ một kẻ nóng tính, háo danh, thô thiển,
đến một người đắm chìm trong chiêm niệm về một tình yêu quá lớn,
Suy nim:
Gioan, ông là ai ?Tôi là một ngư phủ ở hồ Galilê, con ông Dêbêđê, người vùng Bếtsaiđa.
Tôi được Thầy Giêsu gọi khi đang vá lưới với cha trong thuyền (Mc 1, 20).
Tôi là người khá nóng tính, nên có lần đã bực bội và phản ứng mạnh mẽ
khi có người ngoài nhóm trừ quỷ nhân danh Thầy Giêsu (Mc 9, 38).
Cũng có lần tôi định xin lửa bởi trời xuống đốt cháy một làng Samaria
chỉ vì họ không đón tiếp Thầy trò chúng tôi (Lc 9, 54).
Thầy Giêsu gọi hai anh em tôi là con của thiên lôi cũng đúng (Mc 3, 17).
Ngoài ra chúng tôi cũng có nhiều tham vọng khi theo Thầy Giêsu.
Có lần chúng tôi xin Thầy cho hai anh em ngồi hai bên tả hữu (Mc 10, 37).
Tôi biết mình nhiều lần làm cho Thầy buồn,
nhưng Thầy vẫn chịu đựng và yêu mến tôi cách đặc biệt.
Thầy cho tôi được vào số các môn đệ thân tín (Mc 5, 37; 9, 2; 14, 33).
Gioan, ông là ai ?Nếu bạn muốn thì tôi xin tự nhận
tôi là người môn đệ được Thầy Giêsu mến thương.Dĩ nhiên Thầy thương mọi môn đệ,
nhưng tôi vẫn cảm được tình thương đặc biệt Thầy dành cho tôi.
Trong bữa ăn tối, khi Thầy rửa chân cho môn đệ, tôi dám tự hào,
có ai được diễm phúc nằm gần ngực Thầy như tôi (Ga 13, 23. 25; 21, 20).
Tôi đã sống trọn vẹn với Thầy trong những giờ phút vượt qua.
Tôi đã cùng Phêrô vào dinh thượng tế (Ga 18, 15),
và đứng gần bên thập giá của Thầy để đón lời trăng trối (19, 26-27).
Tôi đã nhìn thấy tận mắt mũi giáo đâm cạnh sườn Thầy
khiến máu và nước chảy ra (19, 35).
Tôi cũng là người hốt hoảng chạy đến mộ lúc sáng sớm
khi nghe Maria Mácđala báo tin mất xác Thầy (20, 2).
Nhưng khi đi vào trong mộ, thấy các băng vải quấn xác Thầy còn để đó,
và khăn che đầu được cuốn lại và xếp gọn một bên (20, 7),
tôi được ơn soi sáng để hiểu ngay Thầy đã sống lại (20, 8),
bởi vì tôi chợt nhớ lúc Ladarô được hoàn sinh ra khỏi mồ,
anh còn bị lúng túng trong mớ khăn và băng vải (Ga 11, 44).
Tôi đã thấy và đã tin Thầy của tôi được Thiên Chúa phục sinh,
giải thoát Thầy khỏi phiến đá che mộ và đồ liệm xác vướng víu.
Tôi đã tin dù lần ấy tôi chưa gặp Thầy.
Sau này có lần tôi gặp lại thầy ở Biển Hồ quen thuộc (Ga 21, 2. 7).
Qua một đêm trắng tay, chúng tôi đánh được một mẻ cá lớn bất ngờ,
tôi cũng được ơn nhận ra Thầy trước tiên, và nói với Phêrô: Chúa đó!
Thật ra, tôi cũng chẳng hơn gì anh Phêrô,
nhưng vì Chúa thương tôi, nên đôi khi tôi bén nhậy hơn anh ấy.
Gioan, ông là ai ?Tôi là một ngư phủ vùng Galilê, ít học, ít suy nghĩ chuyện cao siêu.
Nhưng tôi biết mình được một ơn mà nhiều người thèm muốn.
Đó là ơn được sống cận kề với Thầy Giêsu.
Thầy là một mầu nhiệm mà tôi nào có hiểu ngay từ đầu khi ở bên Thầy.
Nhờ được sống lâu, nhờ suy niệm dưới ánh sáng của Thánh Thần,
tôi thấy mình dần dần được đưa vào mầu nhiệm sâu hun hút và lôi cuốn.
Từ từ tôi nhận ra Thầy là ai: Thầy quá lớn lao nhưng lại rất gần gũi.
Tôi tin Thầy là Con Một Thiên Chúa, là Ngôi Lời, mang thần tính như Cha,
nhưng Ngôi Lời ấy đã mang xác thịt yếu đuối như tôi (Ga 1, 14).
Ngài đã ở bên chúng tôi như một người thầy, một người bạn.
Không ai đã thấy Thiên Chúa vinh quang bao giờ,
nhưng chúng tôi đã có thể thấy tận mắt và chiêm ngưỡng (1 Ga 1,1),
và tay chúng tôi có thể chạm đến một Thiên Chúa bằng xương bằng thịt.
Hạnh phúc khôn tả này, tôi không thể giữ riêng cho mình.
Tôi muốn loan báo cho anh em để hiệp thông và chung vui (1 Ga 1, 3-4).
Tôi muốn làm chứng về mầu nhiệm và muốn viết ra thành sách (Ga 21, 24).
Xin mọi người biết cho rằng mọi điều được viết là xác thực.
Tôi đã không làm chứng bằng cái chết như anh Phêrô,
nhưng tôi làm chứng bằng lời tôi viết.
Dù ai có nói gì về tôi, có ca ngợi về sự biến đổi kỳ diệu nơi tôi,
từ một kẻ nóng tính, háo danh, thô thiển,
đến một người đắm chìm trong chiêm niệm về một tình yêu quá lớn,
tôi cũng chỉ xin mình được mãi mãi nhìn nhận
như người được Thầy Giêsu mến thương.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, con Thiên Chúa,
Chúa đã làm người như chúng con,
Nên Chúa hiểu gánh nặng của phận người.
Cuộc đời đầy cạm bẫy mời mọc
Mà con người lại yếu đuối mong manh.
Hạnh phúc thường được trộn bằng nước mắt,
Và giữa ánh sáng,
Cũng có những bóng mờ đe dọa.

Lạy Chúa Giêsu,
Nếu có lúc con mệt mỏi và xao xuyến,
Xin nhắc con nhớ rằng trong Vườn Dầu
Chúa đã buồn muốn chết được.
Nếu có lúc con thấy bóng tối bủa vây,
Xin nhắc con nhớ rằng trên thập giá
Chúa đã thốt lên: Sao Cha bỏ con?

Xin nâng đỡ con, để con đừng bỏ cuộc.
Xin đồng hành với con, để con không cô đơn.
Xin cho con yêu đời luôn
Dù đời chẳng luôn đáng yêu.
Xin cho con can đảm
Đối diện với những thách đố
Vì biết rằng cuối cùng
Chiến thắng thuộc về người
Có niềm hy vọng lớn hơn. Amen

Chủ Nhật, 12 tháng 12, 2010

Th. Lucia, trinh nữ tử đạo

Th. Lucia, trinh nữ tử đạo
Lễ Nhớ
BÀI ĐỌC I: Ds 24, 2-7. 15-17a
“Ngôi sao từ nhà Giacóp mọc lên”.
Trích sách Dân Số.
Trong những ngày ấy, Balaam ngước mắt lên nhìn Israel cắm trại theo từng bộ lạc, và Thánh Thần Chúa ngự xuống trên ông, ông liền tuyên sấm và nói: “Lời sấm của Balaam, con ông Beor, lời sấm của người đang mở mắt; lời sấm của người nghe lời Thiên Chúa, của người chiêm ngắm Đấng Toàn Năng, của người ngã mà mắt vẫn mở. Hỡi nhà Giacóp, doanh trại của ngươi đẹp biết bao! Hỡi Israel, chỗ cư ngụ của ngươi tốt dường nào! Nó rộng lớn như thung lũng, như những vườn bên dòng sông, như cây trầm hương mà Thiên Chúa đã trồng, như cây hương nam bên suối nước. Nước tràn ra khỏi thùng chứa, và hạt giống của ngươi được tưới dư dật. Vua ngươi sẽ trổi vượt Agag, và vương quốc ngươi sẽ uy hùng”.
Balaam lại tuyên sấm và nói: “Lời sấm của Balaam, con của Beor, lời sấm của người đang mở mắt, lời sấm của người nghe lời Thiên Chúa, của người biết ý nghĩ Đấng Tối Cao, của người xem thấy hình ảnh Đấng Toàn Năng, của người ngã mà mắt vẫn mở. Tôi thấy Người, chưa phải bây giờ. Tôi thấy Người không phải gần. Một ngôi sao từ Giacóp mọc lên. Một phủ việt từ Israel xuất hiện”. 

Chúa Nhật Hồng

-Hành trình và những thách đố của ông Gio-an?
-Chúa Giê-su đem niềm vui
- Hi vọng-tỉnh thức Đấng Cứu Độ
=> Còn mỗi người chúng ta thì sao?
Suy Niệm:

Bài tin mừng ngày hôm nay thuật lại việc Thánh Gio-an cho môn đệ đến hỏi Chúa Giê-su rằng ngài có phải là Đấng phải đến không? Phải chăng mỗi người chúng ta cũng nên tự hỏi câu hỏi đó. Vì Mùa Vọng này chúng ta đang mong chờ một Đấng Cứu Tinh đến, chuẩn bị để chào đón sinh nhật của đấng Cứu Thế, vậy hãy chuẩn bị sẵn sàng tâm hồn để Ngài đến.

 "Tôi nói thật với anh em: trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông”.  (Mt 11, 11).

Thánh Gio-an Tẩy Giả là một con người cao trọng như lời Chúa đã nói, cao trọng đến mức Chúa Giê-su đã chịu phép rửa của ông tại sông Gio-đan, một con người quyền thế, thế nhưng Chúa lại còn nói “Kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông”, phải chăng Chúa đang tự đặt câu hỏi cho mỗi người chúng ta. Trong nhiều bài giảng của Chúa giê-su, Người luôn nhắc nhở những kẻ bé mọn dễ được vào nước Trời hơn những con người quyền cao chức trọng. Cũng từ đó, Người luôn ý thức cho chúng ta rằng phải luôn sống trong tâm tình khiêm nhường, coi trọng người khác hơm chính bản than mình.

Ngày hôm nay, Chúa mời gọi chúng ta sống vui mừng trong lòng, mong chờ ngày Chúa đến. Vậy tôi và bạn có thể sống tốt theo ý Chúa muốn để chờ đón và rước Người đến với chúng ta không?

"Mù được sáng, què được đi, người nghèo khó được nghe báo Tin Mừng...". Ðó là phúc âm của thời Thiên Sai. Thiên Chúa đến đem niềm vui cho người nghèo khổ, đem Tin Mừng cho người khát vọng, chỉ những người bé mọn, yếu hèn mới là đối tượng tình yêu của Thiên Chúa. Nếu muốn được đón nhận Tin Mừng, tôi phải có tinh thần thê nào? Tinh thần đó được thể hiện ra sao?
Lạy Chúa Giêsu, xin hãy đến cứu chúng con. Xin Chúa đến giải thoát chúng con khỏi mù lòa, què quặt trong tâm hồn. Xin ánh sáng và sức mạnh của Chúa biến đổi chúng con nên tạo vật mới. Xin cho chúng con hân hoan trong niềm vui ơn cứu độ. Amen.

Thứ Bảy

Phúc Âm: Mt 17, 10-13
Alleluia, alleluia! - Ngày của Thiên Chúa gần đến; này đây, Người sẽ đến cứu chúng ta. - Alleluia.
"Elia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi xuống núi, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu rằng: "Tại sao các luật sĩ lại nói Elia phải đến trước đã?"
Chúa Giêsu trả lời: "Thật Elia phải đến để chấn hưng mọi sự. Và Thầy bảo các con, Elia đã đến rồi, và họ không nhận biết ông, nhưng đã đối xử với ông như ý họ. Cũng vậy, Con Người sẽ phải đau khổ bởi họ".
Bấy giờ các môn đệ hiểu Chúa Giêsu nói với họ về Gioan Tẩy Giả.
Ðó là lời Chúa.

Thứ Sáu-Phúc Âm: Mt 11, 16-19


"Họ không nghe lời Gioan và lời Con Người".
Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, thái độ của người Do Thái trong đoạn Tin Mừng này chính là thái độ của mỗi người chúng con. Chúng con thường hay bướng bỉnh, kiêu căng, không muốn đón nhận Chúa cũng như mọi người chung quanh chúng con. Xin Thánh Thần Chúa giúp chúng con cởi bỏ con người cũ, để luôn sẵn sàng mở ra với mọi người, dễ dàng tiếp nhận chân lý Chúa mạc khải cho chúng con. Amen.

Thứ Năm Tuần II Mùa Vọng

Thứ Năm Tuần II Mùa Vọng

         Phúc Âm: Mt 11, 11-15
"Chưa từng có ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả".
Suy Niệm:
Ðức Giêsu đã được lề luật và các tiên tri loan báo. Gioan tiền hô cũng được sai đến để giới thiệu về Ngài. Thế nhưng Ðức Giêsu vẫn không được tin yêu, không được đón nhận. Sự chai lì, yếu tin của đám dân khiến họ không đủ điều kiện chiến thắng. Chỉ trong Thánh Thần, sức mạnh mới được ban và giúp con người chiếm được Nước Trời

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

Lc 1,26-38 ( ngày 8/12)

 ĐỨC MẸ VÔ NHIỄM NGUYÊN TỘI
Vẻ đẹp của Mẹ "mười phân vẹn mười" luôn luôn và mãi mãi đẹp. Mẹ đẹp từ lúc đầu thai và luôn mãi đẹp. Trước khi sinh ra, sau khi sinh ra, không một tuổi nào, không một lúc nào trong đời Mẹ, mà Mẹ không luôn luôn hoàn toàn đẹp đẽ.
Mừng lễ mẹ vô nhiễm nguyên tội trùng với Mùa Vọng, chúng ta hãy nhớ tới ơn huệ tuyệt hảo Thiên Chúa dành cho mỗi người là có mẹ vô nhiễm, do đó chúng ta phải có lòng sám hối, ăn năn để sống xứng đáng là Con của Mẹ Maria vô nhiễm. Lạy Chúa, Chúa đã dọn sẵn một cung điện xứng đáng cho Con Chúa giáng trần khi làm cho Đức Trinh Nữ Maria khỏi mắc tội tổ tông ngay từ trong lòng mẹ. Chúa cũng gìn giữ Người khỏi mọi vết nhơ tội lỗi nhờ công nghiệp Con Chúa sẽ chịu chết sau này vì lời Đức Trinh Nữ nguyện giúp cầu thay, xin Chúa cũng ban cho chúng con, được trở nên công chính thánh thiện mà đón rước Con Chúa”(

Thứ 3-tuần 2-MV- (Mt 18,12-14)


Dụ ngôn con chiên lạc
“Cha của anh em,Đấng ngự trên trời,ko muốn cho một ai trong những kẻ bé mọn này phải hư mất”
Lạy Chúa là Cha giàu lòng thương xót,con ko sao hiểu nổi lòng khoan dung đại lượng của Chúa.Chúa dựng nên chúng con.Chúng con phản nghịch bỏ Chúa.Chúa sai con Chúa xuống tìm kiếm chúng con,cứu vớt chúng con , ko bỏ người nào trong chúng con…
          Vậy mà lại Chúa, chúng con cũng còn bất trung bất hiếu với Chúa,nhiều người chúng con cũng còn ngoan cố xa lánh Chúa,lìa bỏ Chúa.
          Xin Chúa thương gia đình chúng con, cho chúng con mỗi khi lầm lỡ sa ngã phạm tội hay lạc xa Chúa,chúng con biết nhớ lại lòng nhân từ quảng đại của Chúa,lo sớm ăn năn quay về tìm Chúa,để được Chúa cứu chuộc và nhất là để làm Chúa vui lòng…Xin Chúa nhậm lời chúng con…