Là người công giáo, chúng ta thường ước mong xây dựng cho đời mình điều gì đó có giá trị bền vững, điều gì đó còn có thể tồn tại khi mà chính chúng ta đã đi qua thế giới này, điều gì đó có thể trở thành lời trả lẽ của chúng ta trước mặt Chúa. Chúa đặt chúng ta vào giữa cuộc đời, cho chúng ta chứng kiến bao cảnh đời khác nhau. Đó là cơ hội để cho tình người trong chúng ta được sống động, để ánh mắt chúng ta học quan sát và thương cảm, để đôi tay chúng ta học chia sẻ và trao ban, để con tim chúng ta học rung động và yêu mến. Mọi sự sẽ qua đi, nhưng những điều chúng ta xây dựng trên nền tảng của tình người sẽ còn mãi. Thân xác con người sẽ qua đi, nhưng tình nghĩa con người sẽ đọng lại...
TÌNH CHÚA - TÌNH NGƯỜI
Với dụ ngôn “ông nhà giàu và anh La-za-rô nghèo khó”, thánh sử Luca đặt trước mắt chúng ta một khung cảnh rất thực tế, hay gặp trong đời sống thường ngày, đó là khoảng cách giữa giàu và nghèo trong xã hội con người. Điều kỳ lạ là luôn có những người thừa mứa dư dật sống trên phủ phê của cải, mà ngay bên cạnh đó, luôn có những người nghèo khó túng quẫn. Những thừa mứa của người này lắm khi là điều không thể với tới đối với người kia.
Đức Giêsu đẩy dụ ngôn đi đến khúc kết như một sự lật ngược những trật tự của trần gian. Kẻ đói nghèo được vào trong Nước Thiên Chúa, còn người giàu có thì chìm xuống dưới địa ngục đọa đày. Dụ ngôn cho chúng ta một bài học đắt giá về việc làm người.
Cuộc sống hàng ngày bày ra trước mắt chúng ta bao là cơ hội để học làm người, để sống như một con người. Thiên Chúa là Đấng công bằng vô cùng. Ngài cho mỗi người một cuộc đời. Dù nghèo hay giàu, dù sang hay hèn, điều quan trọng là mỗi người đều có một cuộc đời để làm người. Điều đáng nói là chúng ta sống cuộc đời mình như thế nào, chúng ta có thực sự trân trọng và sống trọn vẹn cuộc đời của mình trong tình nghĩa của một con người chăng?…
Là người công giáo, chúng ta thường ước mong xây dựng cho đời mình điều gì đó có giá trị bền vững, điều gì đó còn có thể tồn tại khi mà chính chúng ta đã đi qua thế giới này, điều gì đó có thể trở thành lời trả lẽ của chúng ta trước mặt Chúa. Chúa đặt chúng ta vào giữa cuộc đời, cho chúng ta chứng kiến bao cảnh đời khác nhau. Đó là cơ hội để cho tình người trong chúng ta được sống động, để ánh mắt chúng ta học quan sát và thương cảm, để đôi tay chúng ta học chia sẻ và trao ban, để con tim chúng ta học rung động và yêu mến. Mọi sự sẽ qua đi, nhưng những điều chúng ta xây dựng trên nền tảng của tình người sẽ còn mãi. Thân xác con người sẽ qua đi, nhưng tình nghĩa con người sẽ đọng lại.
Ai không biết cách sử dụng hiệu quả những ân huệ trước mắt mà Thiên Chúa ban cho mình, thì những dấu lạ cả thể, những sự lớn lao lạ lùng, những ý tưởng hay đẹp cao siêu.. cũng sẽ chẳng đem lại lợi ích gì cho người ấy. Nếu chúng ta không chủ động nối lại những khoảng cách và hàn gắn những rạn vỡ do con người tạo ra, sớm hay muộn, chính chúng ta sẽ phải rơi vào những lỗ hỗng ấy. Nếu chúng ta đã chưa từng một lần đưa tay ra với những người cần sự giúp đỡ của chúng ta, quả thật chúng ta đang dìm chết tình người trong tim mình. Nếu chúng ta mãi quen với lối sống thờ ơ ích kỷ, quả thật chúng ta đang để mất điều gì đó thật sự quý giá. Có những điều khi đã bị đánh mất và qua đi thì không bao giờ có thể cứu vãn được. Khi thời gian sống và thời hạn làm người đã hết, chúng ta chẳng còn có thể thay đổi được gì trong định mệnh cuộc đời mình… Chúng ta cùng cầu nguyện. Xin cho mỗi người chúng ta biết sống và làm triển nở những giá trị cao đẹp của tình người, tình Chúa.