Thứ Sáu, 26 tháng 11, 2010

CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG A


CHỜ AI ? VÀ ĐỢI AI ?
Mt. 24,37-44 : “Vậy các con hãy sẵn sàng, vì lúc các con không ngờ, con Người sẽ đến”
   Hôm nay chúng ta bắt đầu bước vào Mùa Vọng, khởi đầu cho một năm phụng vụ mới, năm A.
   Mùa vọng là thời gian chúng ta mừng kỷ niệm ngày Chúa Gíang Sinh, nhưng đồng thời cũng chuẩn bị ngày Chúa đến để khai mạc một thời đại mới, một kỷ nguyên hòa bình thịnh vượng, tràn đầy hạnh phúc. 
   Vì thế Mùa Vọng có hai ý nghĩa :
Chuẩn bị mừng ngày Sinh Nhật của Chúa cách đây 2005 năm.
Chuẩn bị Chúa đến lần thứ 2 để xét xử trần gian.Ngày đó “không ai biết giờ nào Chúa các con sẽ đến”.Và người đầy tớ không ngoan chính là người đầy tớ “luôn biết sẵn sàng và tỉnh thức”.
   Ngày Chúa đến sẽ là ngày hết sức vui mừng cho những người sống tốt lành, khiêm nhường, yêu thương.Ngày đó là ngày mà những người sống ngay lành đều mong chờ : vì thiện sẽ thắng ác vĩnh viễn, ngày mà sự chết, khổ đau không còn “làm khổ” được  những người công chính .Ngày đó là ngày của niềm vui, của chiến thắng.
   Nhưng ngày đó cũng là ngày khủng khiếp, ngày của nguyền rủa cho những người kiêu căng, ác nhân ác đức đã “không biết sẵn sàng và tỉnh thức”.
   “ Hỡi nhà Giacob, hãy đến và chúng ta hãy bước đi trong ánh sáng của Chúa”.
 Lời cầu nguyện:
   Lạy Chúa, xin hãy giúp chúng con luôn sống trong tinh thần tỉnh thức , cầu nguyện và sẵn sàng .
   Xin cho chúng con biết chuẩn bị  ngày Chúa đến bằng những hành động tích cực, để bất cứ lúc nào Chúa đến, dù có bất ngờ, Chúa vẫn luôn hài lòng vì chúng con đã biết cách sống yêu thương như Chúa dạy.Amen.

Mùa Vọng là mùa mở đầu cho năm phụng vụ.

Sống Mùa vọng…

MÙA VỌNG, MÙA HƯỚNG LÒNG VỀ TRUNG TÂM ĐIỂM CỦA ĐỜI NGƯỜI


Mùa Vọng
Hai đặc tính mùa Vọng nhấn mạnh tới hai điều cơ bản: Dọn mình đón nhận Chúa Giáng Sinh và đón chờ ngày Chúa Quang Lâm. Với hai điều cơ bản này đều nhắc tới một thái độ sống duy nhất tỉnh thức và cầu nguyện. Vọng chờ với thái độ sống như trên, chúng ta thấy có sự khác biệt và tương đồng với chữ Vọng trong Phật Giáo được trình bày như sau:

Chữ Vọng:
Vọng được định nghĩa là: Chỗ nơi đặt vị trí quan sát. Hướng tới, nhìn về, tưởng nhớ, trông đợi. (Âm thanh): Từ xa đưa lại. Với ba ý nghĩa trên cũng tạm cho thấy từ ngữ diễn tả những đặc điểm quan trọng và cần thiết dần dà suy gẫm.
Vọng trong Phật Giáo phân thanh hai loại: Vọng ngã và vọng chấp.
Vọng ngã là cái vọng tự nhiên của con người sống kỳ vọng về chính mình: Ước muốn sống lâu hơn, dồi dào hơn về vật chất hay tinh thần hoặc sức khỏe, vọng tới tương lai vọng tới quá khứ. Vọng ngã dẫn tới hệ lụy buốn phiền, sầu não vì cuộc đời không được như ý, tiếc nuối những gì đã qua, đôi khi còn dẫn tới trí trá, lừa dối, ghen tỵ… Vọng ngã gây phiền muộn có khi vì mơ ước có sức khỏe tốt hơn nhưng thân này cứ mang bệnh tật, ước mong khá giả hơn nhưng cứ nghèo túng, có được tiếng tốt hơn nhưng cứ bị người đời cười chê…Kỳ vọng mà không được thì sinh ra phiền muộn, đau khổ.
Vọng chấp là cái vọng so sánh mình với người khác: Không được như người hoặc tự khoe khoang hơn người, cả hai thái độ so sánh đều khập khiễng vì mang những hệ lụy khổ đau phiền muộn. Thái độ so sánh thua kém mang tính mặc cảm tự ty, một đau khổ âm thầm day dứt con người thấp bé, một thái độ khác mang sắc thái tự tôn khiến cản trở không tiếp nhận gì được nơi người khác khiến chính mình tự làm nghèo đi trong cuộc sống.

Lối thoát: Không còn vọng chấp cũng chẳng còn vọng ngã, an nhiên tự tại sẽ xuất hiện. Không còn vọng nên sẽ không còn phải mang những cái đau khổ không đáng có, con đường ra khỏi vọng là con đường quẳng gánh lo âu đi mà vui sống. ví như người đang cầm chén cơm ăn, dù là đang ăn với rau luộc chấm nước mắm, biết mình đang co ăn là cái hạnh phúc của thực tại nhân sinh, nhưng vừa ăn vừa trông vào cái nghèo của mình sẽ dẫn đến đau khổ. Lý thuyết xem ra dễ dàng nhưng khó thực hiện bởi cuộc sống vẫn cứ phải âu lo về cái ăn, cái mặc, đặc biệt hơn vào những giai đoạn khó khăn về kinh tế, làm sao có thể có an nhiên tự tại?

Vọng theo hướng nhìn của Kitô giáo:
Vọng biểu hiện trong hai chiều kích: Tỉnh thức và cầu nguyện.

Tỉnh thức: Hình ảnh biểu trưng cho người tỉnh thức là hình ảnh của người mục tử. Người mục tử không hiểu đơn giản như nhiều người thường nghĩ ngay đến các chú nhỏ mục đồng chăn trâu vài ba con. Người mục tử chăn chiên trong văn hóa du mục là người chăm sóc cả bầy cỡ vài trăm đến vài ngàn con chiên. Tài sản càng lớn thì người chịu trách nhiệm càng cao, vì thế người mục tử là người mang tính chất của người mạnh mẽ, khôn ngoan, cương nghị. Người mục tử có tầm nhìn xa, dự đoán được tương lai, biết xem xét nhiều khía cạnh để có những quyết định tối ưu trong hiện tại. Người mục tử thứ thiệt là người biết chăm sóc cho đoàn chiên của mình, vừa bảo đảm tương lai vừa bảo vệ trong hiện tại. Người mục tử còn được gọi là người canh gác, nhìn đâu là sói, đâu là thỏ, đâu là hiểm nguy thật và đâu chỉ là chướng ngại không đáng. Theo nghĩa người canh gác, người mục tử là người nhận thức rõ ràng, đòi hỏi những con số minh bạch, nói theo ngôn ngữ những nhà đầu tư hôm nay. Chỉ số minh bạch trong kinh tế ngày nay cũng giống như đòi hỏi của người mục tử năm xưa, không dẫn đoàn chiên mình vào những đồng cỏ xen lẫn nhiều bụi rậm, ẩn khuất nhiều bóng tối, đồng cỏ đòi hỏi phải quang đãng, nhìn thấy rõ những gì từ xa đến, bởi vậy người mục tử năm xưa mới chọn cho mình cách thức hướng dẫn là người đi trước, người dẫn đường, chỉ lối, là người chịu trách nhiệm về đàn chiên của mình.

Cầu nguyện: Người tỉnh thức song đồng thời cũng là người sống đời cầu nguyện, bởi vậy tính cách biểu trưng của người mục tử năm xưa còn biểu hiện là cầu nối giữa trời và đất, người liên thông được với trời, người hiểu biết ý trời. Theo Jean Chevalier, người mục tử còn là người đại diện cho các linh hồn con người trên cõi đời này, luôn luôn chuyển dịch, nên người mục tử bao gồm hai sứ vụ bảo vệ và am hiểu, người chuyển cầu và người chịu trách nhiệm.

Chúa Giêsu nhận mình là Người Mục Tử nhân lành (Ga 10, 16), Người Mục Tử mà tất cả các tiên tri đều giới thiệu trước, sẽ đến chăn dắt dân của Người, là Hoàng Tử Bình An Vua Thái Bình.

Con đường của mùa vọng giống như người Phật tử là phát quang đi cái vọng gây phiền muộn, đau khổ, người Kitô hữu được Gioan Tẩy Giả mời gọi: Bạt đi núi cao, lấp lại những hố sâu, sửa ngay những con đường cong queo. Và điểm khác biệt giữa người Kitô hữu và Phật tử là: Người Phật tử phát quang cái vọng để lòng trống trải, an nhiên tự tại xuất hiện, người Kitô hữu sửa lại lối đi để đón nhận chính chúa Giêsu sinh hạ trong tâm hồn và đón nhận Chúa đến trong ngày quang lâm.

Lời kêu gọi của Gioan Tẩy Giả là lời mời gọi thức tỉnh và cầu nguyện theo đúng như hình ảnh “Người Mục Tử Nhân Lành” của mình, với “tay sạch lòng thanh” hội đủ khả năng dẫn hướng đời mình và chịu trách nhiệm về thế giới mình đang sống. Thế giới cần có nhiều người chăn dắt theo gương lành của Chúa Giêsu, để xây dựng thế giới an bình và thịnh trị.

Tỉnh thức và cầu nguyện là thái độ cần thiết cho con người của chúng ta hôm nay, xin cho thế giới chúng ta có thêm nhiều mục tử như lòng Chúa mong muốn.

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

Chủ Nhật 34 Thường Niên, Lễ Chúa Kitô Làm Vua, Năm C


Bạn thân mến!
Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay cũng đưa ta về với khung cảnh Chúa Giêsu chết treo trên thập giá.
 Thập giá là nơi vương quyền của Ngài được tỏ lộ.  Chẳng lúc nào Chúa Giêsu là vua rõ ràng bằng lúc này. "Đây là vua dân  Do thái" (Lc.23:38). Tấm bảng đã ghi như thế.  Nhưng kiểu làm vua của Ngài thật khác thường. Không có vương miện, chỉ có vòng gai. Không có cẩm bào, chỉ có trần trụi nhuốc nhơ. Không có câu tán tụng, chỉ có lời nhạo báng khinh chê.  Không thống trị bằng sức mạnh, chỉ có phục vụ trong yêu thương.
Bị treo trên thập giá, Chúa Giêsu nghe những lời mời mọc, ngọt ngào và tinh vi như các cơn cám dỗ. "Nếu ông là Đức Kitô thì hãy cứu lấy mình”. “Hãy xuống khỏi thập giá" (Mt 27,40). Cứu lấy mình là điều Ngài chẳng hề nghĩ đến.
Đức Giêsu không muốn ta tin Ngài vì những màn trình diễn ngoạn mục. Ngài muốn ta tin, vì Ngài đã phó dâng thân mình Ngài cho Thiên Chúa Cha, Ngài đón nhận cái chết với niềm vâng phục tín thác.
Chính vào lúc Ngài hấp hối trên thập giá, giữa những lời sỉ nhục và thách thức của các thủ lãnh và lính tráng, thì tiếng nói của anh trộm lành bất ngờ vang lên. Anh ta chấp nhận hình phạt: “Chúng ta chịu như thế này thật là đích đáng vì xứng với việc chúng ta đã làm”. Rồi anh tuyên xưng sự vô tội của Chúa Giêsu: “Còn ông này, ông có làm điều gì trái đâu.” (Lc.23:41)
Điều lạ lùng hơn nữa là anh đã tuyên xưng vương quyền của Ngài, khi mà mọi sự dường như đã sụp đổ: “Khi nào Ngài về nước Ngài, xin nhớ đến tôi cùng” (Lc.23:42). Trong cái nhìn của anh, thì cái chết nhục nhã của Chúa Giêsu trên thập giá không phải là một dấu chấm hết, anh vẫn tin có ngày Ngài sẽ đến trong nước của Ngài, và anh hy vọng mình sẽ được dự phần vào ngày đó.
Ngay lúc đó, vị “Vua Bị Đóng Đinh” đã xác tín về vương quyền của mình cho anh trộm lành có lòng thống hối ăn năn. Ngài nói với anh: "Hôm nay, anh sẽ được ở với Ta trên Thiên Đàng." (Lc.23:43).
Ở với Ta” quả là thân tình biết bao!
Trên thiên đàng” quả là nơi hạnh phúc vĩnh cửu.
Như thế, anh trộm lành là người đầu tiên được hứa ban ơn cứu độ nhờ cái chết trên thập giá của Đức Giêsu.
Tất cả những việc ấy đều nói lên lòng nhân hậu của Vua Giêsu. Vị “Vua Bị Đóng Đinh” đã bắt đầu cuộc chinh phục của Ngài trên các tâm hồn. Và sau khi Ngài trút hơi thở, viên đội trưởng đã nhận ra Ngài là Con Thiên Chúa, và ông đã đấm ngực ăn năn.
Mừng lễ Chúa Giêsu Kitô Vua vũ trụ hôm nay, ước chi ta biết xóa bỏ những thần tượng giả mạo, ước chi ta chọn Ngài làm vua của vũ trụ lòng mình, để Ngài chiếm hữu từng khoảng khắc cuộc đời ta, và ngự trị trong cõi lòng ta luôn mãi.
Ước gì ta có đức tin mạnh mẽ để nhìn thấy Chúa Giêsu vẫn không ngừng lôi kéo cả thế giới về với Ngài bằng trăm ngàn nẻo đường bất ngờ, trong đó có nẻo đường của nhạc sĩ Văn Cao và anh trộm lành trong bài Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay.
+++
Lạy Chúa Giêsu,
chúng con thường cố ý thu hẹp vũ trụ của Chúa,
chúng con đã giữ chặt Chúa ở trong nhà thờ, và kết qủa là nhiều tâm hồn vẫn xa Chúa, nhiều nơi vẫn vắng bóng Chúa cho dù Chúa đã đến trái đất này từ hơn 2000 năm. 
Lạy Chúa! 
Chúa là Vua của trời đất vũ trụ,  là vua của muôn vua và là Chúa của mọi tâm hồn…
Xin Chúa đến ngự trị trong cung lòng tâm hồn của mỗi người chúng con và của cả nhân loại này nữa, Amen.
ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG:
- Chỉ có Vua Kitô xứng đáng cai trị, vì Ngài đã dựng nên, cứu chuộc, đưa vào vương quốc và làm chủ tâm hồn các tín hữu. Trong vương quốc của Đức Kitô, sẽ không còn đau khổ, không còn chết chóc, không còn bất công. Ngài sẽ cai trị chúng ta đời đời trong công bằng và thương yêu.
- Điều kiện duy nhất để làm công dân của Đức Kitô là hãy học hỏi để nhận ra và tin tưởng vào Ngài. Xin cho “Nước Cha trị đến” là một nguyện ước trong Kinh Lạy Cha mà chúng ta đọc hàng ngày. Điều này chỉ có thể hiện thực khi chúng ta làm cho mọi người tin vào Đức Kitô.

Ngài không chỉ cai trị thân xác, nhưng còn trong tâm hồn con người: Để vương quốc thực sự có bình an, không phải chỉ cần vua tài đức thương yêu, mà còn cần dân chúng biết vâng lời và thương yêu nữa. Không vị vua loài người nào có thể cai trị trong tâm hồn con người, chỉ có Đức Kitô có uy quyền làm việc đó. Ngài phải cai trị cả tâm hồn thì vương quốc của Ngài mới là vương quốc của bình an và yêu thương được.
Nói tóm, chỉ một mình Đức Kitô

Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Phút Hồi Tâm

Mở đầu:
Hồi lại các hoạt động nhằm giúp bạn ý thức hơn về sự hiện diện và hoạt động của Ngài trong ngày sống và trong đời bạn. Do đó, để bắt đầu bạn hãy ý thức Thiên Chúa đang hiện diện cùng bạn. Bạn có thể làm một cử chỉ nào đó giúp mình ý thức hơn về sự hiện diện của Chúa: làm Dấu Thánh Giá, cúi chào, điều chỉnh tư thế, v.v.
Bước 1: Tâm tình tri ân: Trong bước này, bạn nhìn lại những món quà Thiên Chúa đã tặng ban cho bạn trong ngày hôm nay, và dâng lời tạ ơn Người.
Đó có thể là những món quà rất cụ thể và gần gũi: giờ phút này bạn được bằng an sau một ngày làm việc, học tập, vui chơi, được hiện diện nơi đây để làm PHT này; bạn đã được sinh ra và hiện diện trên thế giới này; bạn có những người để thương yêu và được yêu thương; có những khả năng, những điều kiện, cơ hội…
Bạn tạ ơn Thiên Chúa vì nhận ra đó là những món quà Người đã trao tặng cách nhưng không cho bạn cũng như người thân của bạn.
Bước 2: Xin ơn soi sáng: Bạn cầu xin Thiên Chúa ban ơn soi sáng và sức mạnh, để khi làm phút hồi tâm, bạn không dựa theo sức riêng và cảm xúc của mình, nhưng theo tác động của ân sủng, tức là để Chúa Thánh Thần hướng dẫn và làm việc trong bạn.
Bước 3: Nhìn lại ngày sống: Cùng với Thiên Chúa, bạn bắt đầu nhìn lại ngày sống của mình.
Những người mới tập làm PHT thường nhìn lại những hành vi, lời nói của mình, cũng như các phản ứng (buồn, vui, lạnh nhạt, thờ ơ, phấn khởi, hăng say, giận hờn, bực tức, v.v.) trước những biến cố trong ngày, trước những món quà Chúa ban liên quan đến gia đình, bạn bè, việc đi làm, đi học, của cải vật chất, ơn gọi, v.v.
Những người đã có chút kinh nghiệm làm PHT thường nhìn sâu hơn vào những biến chuyển nội tâm, những động lực, khuynh hướng, ý nghĩ trước những biến cố xảy ra trong ngày nơi gia đình, cộng đoàn, lớp học hay nơi làm việc.
          Để nhìn lại ngày sống cũng như nhận ra được những thúc đẩy trong tâm hồn, bạn có thể tự hỏi mình những câu hỏi, ví dụ như:
          Những gì đã xảy ra trong ngày? Tôi đã hành xử ra sao và cảm xúc của tôi thế nào trước những điều ấy? Chúa đã tỏ tình thương của Ngài đối với tôi như thế nào qua từng biến cố ấy? Tôi đáp lại Tình Thương của Chúa ra sao? v.v.
 Bước 4: Xin ơn tha thứ và chữa lành: Bạn cầu xin Thiên Chúa, Đấng giàu lòng nhân từ và hay tha thứ, chữa lành tâm hồn mình và cất đi những gánh nặng nề khi bạn nhận ra những yếu đuối, thói quen không tốt, ý nghĩ lệch lạc, vết thương nơi lòng mình.
Bạn có thể thổ lộ cùng Chúa những niềm vui, nỗi buồn, lắng lo… Hãy dâng tất cả lên Chúa, và phó thác trọn vẹn cho Tình Yêu của Ngài.
Bước 5: Quyết tâm đổi mới: Bạn xin được nhạy cảm hơn về sự hiện diện của Thiên Chúa trong ngày sống của mình, và cùng với Thiên Chúa, bạn vạch ra các kế hoạch cụ thể giúp bạn có thể sống trọn ngày hôm sau của mình sao cho phù hợp với những gì Thiên Chúa đã và đang tỏ lộ cùng bạn. Bạn có thể hỏi mình những câu hỏi sau:
Tôi sẽ làm gì để có thể sống một ngày hạnh phúc hơn, ý nghĩa hơn?
Tôi cần thay đổi điều gì trong cách hành xử và lối sống của tôi?
Nếu trong hoàn cảnh của tôi, Chúa sẽ làm gì?
Kết thúc: Ý thức Thiên Chúa đang hiện diện với mình, bạn kết thúc PHT trong tâm tình cầu nguyện. Bạn tạ ơn Chúa vì thời gian trôi qua với những niềm vui, ơn lành; bạn cũng bày tỏ với Người mọi nỗi phiền muộn, chán nản đã gặp phải. Hãy xin Ngài giúp bạn thêm phó thác, tin yêu và thêm quyết tâm trong ngày giờ sắp tới.
Phút Hồi Tâm

Chúa Nhật 32 (Phúc Âm: Mt 25, 1-13)

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu,
Câu chuyện chàng rể đến giữa đêm khuya diễn tả niềm tin vào việc Ðức Kitô sẽ trở lại vào lúc không ai ngờ. Ðức Giêsu được ví như một chàng rể.
Người Kitô hữu phải có thái độ như năm cô khôn ngoan. Phải biết chuẩn bị tâm hồn sẵn sàng. Nghĩa là chu toàn bổn phận đối với Chúa: giữ các giới răn, sống lời Chúa, chu toàn nhiệm vụ đối với tha nhân: sống công bình bác ái, yêu thương mọi ngườiChúa có thể đến bất ngờ trong các cuộc đời chúng con. Bất ngờ gọi chúng con vào cuộc sống vĩnh cửu. Bất ngờ đến phán xét nhân loại. Xin cho chúng con biết tích cực chuẩn bị cuộc gặp gỡ bất ngờ này bằng đời sống trong ân sủng và an bình của Chúa. Amen.

Thứ Bảy (Phúc Âm: Lc 16, 9-15)

Cầu Nguyện:
Lạy Cha, bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu cũng nhấn mạnh cho chúng con thấy sự quan trọng của chữ tín. Thế mà, trong giao ước được thiết lập giữa Cha với nhân loại chúng con, chúng con rất thường bất tín. Từng biến cố càng làm nổi bật sự bất tín của chúng con. Vậy mà dù chúng con thế nào đi nữa, Cha vẫn một mực tín trung. Chính nhờ sự tín trung của Cha, chúng con mới được hưởng ơn cứu độ. Chúng con xin tạ ơn Cha cùng với Ðức Giêsu Kitô Con Cha. Amen.

Thứ Sáu (Phúc Âm: Lc 16, 1-8)

Suy Niệm:
Con người ngày nay rất khôn ngoan khi tính toán để tìm kiếm hạnh phúc đời này. Nhưng sự khôn ngoan đích thực thì ít có ai tìm được, hay cố gắng đi tìm. Cũng như người quản lý trong bài Tin Mừng hôm nay, ông đã dùng sự khôn khéo gian manh để tìm hạnh phúc cho đời sống của ông. Qua đó, Ðức Giêsu muốn dạy chúng ta biết dùng sự khôn ngoan của mình để sử dụng gia tài Chúa ban: Sức khỏe, thời gian, tiền của... mà tìm lấy cho mình hạnh phúc vĩnh cửu

Thứ Năm (Phúc Âm: Lc 15, 1-10)

Cầu Nguyện:
Lạy Cha, cuộc sống của chúng con đầy dẫy những bất hòa, những lầm lỗi. Vì chúng con đã quên đi vai trò làm chồng, làm vợ, làm cha, làm mẹ, làm con và làm người thân cận của nhau. Nhiều lúc chúng con đã xử với nhau như những phường gian ác, những kẻ thù.
Xin Cha cho chúng con biết nhận ra rằng Cha đã yêu thương và chấp nhận những lầm lỗi, yếu đuối của chúng con. Ðể trong tình yêu của Cha, chúng con cũng biết đối xử như thế với anh chị em con. Chúng con cầu xin, nhờ Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

Thứ Tư (Phúc Âm: Lc 14, 25-33)

Suy Niệm:
Ðể trở nên môn đệ của Ðức Giêsu, chúng ta cũng phải cùng đi con đường với Ðức Giêsu. Ðường Ngài đi là từ bỏ, là đón nhận Thập Giá. Chúng ta có dám từ bỏ bản thân? Có dám hy sinh cho lợi ích tha nhân như Chúa không?

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, gia đình chúng con, giáo xứ chúng con, tổ quốc chúng con cũng đang khao khát một cuộc sống ấm no, an vui, thịnh vượng. Nhưng để điều đó được hiện thực, mỗi người chúng con phải biết bỏ đi tư lợi để xây dựng cho công ích. Chỉ khi biết sống vì tha nhân chúng con mới đích thực làm môn đệ của Chúa. Amen

Thứ Ba (Phúc Âm: Lc 14, 15-24)

Cầu Nguyện:
Lạy Cha, xin cho chúng con nhận ra những ân huệ mà Cha ban tặng cho chúng con. Xin cho chúng con trân trọng đón nhận và làm phát triển phúc lành của Cha. Ðồng thời chúng con biết mở rộng bàn tay chia sẻ với anh em, hầu tất cả chúng con đều được vào dự tiệc với Cha. Chúng con cầu xin, nhờ Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng con. Amen.

Thứ Hai sau Chúa Nhật 31 Quanh Năm(Phúc Âm: Lc 14, 12-14)

"Ông chớ mời các bạn hữu, nhưng hãy mời những người nghèo khó và tàn tật".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu nói với thủ lãnh các người biệt phái đã mời Người rằng: "Khi ông dọn tiệc trưa hay tiệc tối, ông chớ mời các bạn hữu, anh em, bà con và những người láng giềng giàu có, kẻo chính họ sẽ mời lại ông mà trả ơn cho ông. Nhưng khi ông dọn tiệc, ông hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù, thì ông sẽ được phúc, bởi họ không có gì đền ơn cho ông: vì chưng, khi những người công chính sống lại, ông sẽ được đền ơn".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:
Trong đời thường, mấy ai cho đi mà không cần lấy lại? Thường người ta tính toán rất kỹ khi đến với nhau. Hòn đất ném đi, hòn chì phải ném lại. Cho đi mà không được lại thì dần dần tình thân sẽ phai nhạt, vì người ta chỉ đến với nhau khi thấy có lợi cho chính mình.
Còn ngược lại, Ðức Giêsu lại dạy rằng: thi ân cho người mà không cần đáp trả. Làm ơn cho những người không có khả năng đền đáp. Cho bất cứ người nào cần, chứ không "lựa mặt". Ðấy mới là cho thật tình, cho hết lòng.
Chúng ta sẽ chọn lối sống nào: của người đời, hay của Ðức Giêsu?

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, chúng con đã sống với nhau như những người vô đạo. Chúng con tính toán, so đo, cân nhắc lợi hại, sợ thua thiệt... Cách sống của chúng con như thể không hề biết đến giáo lý yêu thương vị tha của Chúa. Giờ đây, chúng con xin Chúa thứ lỗi cho chúng con. Chúng con xin Chúa giúp sức cho chúng con, để chúng con can đảm và luôn nhớ thực hành những gì Chúa dạy chúng con hôm nay. Amen.

CN XXX( Lc 18, 9-14)

Phúc Âm: Lc 18, 9-14
"Người thu thuế ra về được khỏi tội".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: 'Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi'. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: 'Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội'. Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".
Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:
Ðức Giêsu đưa ra hình ảnh hai người lên đền thờ cầu nguyện. Người Pharisêu đứng riêng một mình, tách khỏi người khác mà ông khinh chê. Thực sự ông đã chu toàn các phận sự mà luật buộc, và ông cho rằng đó là những điều bảo đảm cho ông được công chính. Ông không cần chờ điều gì nơi Thiên Chúa. Nhưng thật ra, sự công chính cũng là một ân huệ do Chúa ban. Chính vì tự kiêu, nên lời cầu nguyện của ông không được Thiên Chúa chấp nhận.
Còn người thu thuế cũng đứng đằng xa, cũng tách khỏi cộng đoàn. Vì ông thấy mình bất xứng, là kẻ tội lỗi, chẳng dám ngước mắt lên trời. Nhờ sự khiêm tốn mà ông đến được với Thiên Chúa và được ân sủng của Người.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, Chúa dạy chúng con biết phải có thái độ nào mỗi khi cầu nguyện. Xin giúp chúng con luôn xác tín rằng: tất cả những gì chúng con có, những thành công của chúng con đều do Chúa ban. Phần chúng con chỉ là con người giới hạn, đầy yếu đuối. Ðể từ đó chúng con biết khiêm tốn với anh em và biết tin tưởng phó thác vào Chúa. Amen.